CHATTHUGIAN.MOBIE.IN
kính chào qúy khách

TRANG CHỦ
Truyện Teen   Ngôn Tình   Đam Mỹ   Bách Hợp   Tử Vi   Truyện Tranh  
Facebook  Xổ Số  Dịch  Tải Game  Báo  Tiền Ảo Bitcoin 

  Tình yêu kiên cường hơn cái chết


Phan_11

“Hạo Ninh, bao giờ anh về hả? Đi công tác cũng gần nửa tháng rồi!” Âm cuối kéo dài khiến anh dù đang nhắm mắt cũng có thể trông thấy đôi môi cong lên, vẻ mặt đầy ấm ức của Lâm Nhược Kỳ.

“Chuyến khảo sát chỉ mới bắt đầu, có lẽ phải kéo dài một tháng nữa.”

“Phải một tháng nữa ư? Sao lâu vậy chứ?” Đối với công việc cứ hở tí là đi công tác suốt mười ngày, nửa tháng của Cố Hạo Ninh, Lâm Nhược Kỳ rất bất mãn.

“Kế hoạch đã sắp xếp từ trước, đâu phải nói đổi là đổi được. Hay là em thường xuyên về nhà cha mẹ chơi đi? Cũng có thể trò chuyện với họ.”

Anh day day ấn đường, có phần bất lực. Công việc của Lâm Nhược Kỳ khá nhàn rỗi, lại do cha cô sắp xếp nên cô gần như chưa từng trải qua bất cứ áp lực và khổ cực nào, vẫn luôn nghĩ rằng hoàn thành công việc là chuyện rất dễ dàng. Lần trước anh đi công tác cô cũng dăm ba ngày lại hối thúc anh về nhà, kết quả anh chỉ về trễ hai ngày do với dự tính, cô liền nổi giận đùng đùng.

“Cha mẹ em đã đi tour du lịch gì đó rồi, hơn nửa tháng nữa mới về! Cha mẹ anh lại ở xa, mỗi lần em qua đều rất bất tiện. Em không biết đâu, anh mau về đi, một mình em ở nhà chán chết đi được! Công việc quan trọng hay gia đình quan trọng hả? Sao lần nào anh đi công tác nước ngoài cũng lâu vậy chứ? Anh thực sự bận rộn hay viện c۠trốn ở ngoài phong lưu thế hả?”

Những câu chất vấn xối xả của Lâm Nhược Kỳ, khiến đôi mày anh nhíu chặt. Đây chính là vợ anh, nói chưa đầy ba câu đã khơi mùi thuốc súng nồng nặc. Cô không hỏi anh ở nước ngoài có khỏe không, công việc có thuận lợi không, chỉ biết chăm chăm yêu cầu anh đẩy nhanh tiến độ công việc để về với mình. Trong lòng anh trào dâng nỗi cay đắng, dạ dày dường như cũng âm ỉ đau.

“A lô? A lô? Rốt cuộc anh có nghe không hả? Cố Hạo Ninh, anh mau về đi, nghe chưa hả? Công việc quèn gì không biết, từ sáng đến tối suốt ngày chỉ có công tác với công tác, anh dứt khoát bỏ việc đi! Em sẽ nhờ cha tìm giúp anh một công việc tốt hơn, không cần phải suốt ngày chạy loanh quanh ngoài đường nữa!” Đầu dây bên kia, Lâm Nhược Kỳ ngạo mạn nói.

Cô luôn như vậy, lúc nào cũng mang cha mình ra để bắt anh đổi việc, mãi mãi không bao giờ để tâm anh đã đổ bao nhiêu công sức và mồ hôi để có được vị trí ngày hôm nay. Anh dùng tay ấn dạ dày, giọng không khỏi trở nên lãnh đạm: “Cho dù có bỏ thì cũng phải làm xong việc lần này hẵng nói. Ngoài ra, công việc của anh không cần cha em bận tâm.”

“Ý anh là sao?”

“Anh không có ý gì. Anh biết cha em quan hệ rộng nhưng hiện giờ ông đã nghỉ hưu rồi, hãy để các cụ an hưởng tuổi già, không phải lao tâm khổ tứ vì đám tiểu bối chúng ta nữa! Nhược Kỳ, ở nhà khuya lắm rồi nhỉ, em nghỉ sớm đi, anh sẽ cố gắng xong sớm để về nhà, bây giờ anh còn phải xem vài tài liệu, chúng ta tạm dừng tại đây, được không?”

Cúp máy, anh lặng lẽ tựa vào đầu giường, con tim ứ đầy cay đắng cùng nỗi buốt lạnh vô tận. Dạ dày dường như càng lúc càng quặn đau, anh biết rõ nên đi ăn chút gì đó nhưng người chẳng buồn nhúc nhích. Hễ nghĩ đến ở chỗ này cũng chỉ có thể mua được mấy thứ như bán hamburger kẹp rau sống với thịt đông lạnh, anh chẳng còn thiết ăn uống. Khi ở trong nước, những món Hoa nóng hổi đối với anh cũng chẳng ngon lành gì cho cam nhưng bây giờ, một bát cháo trắng cũng trở thành ước mong xa vời chẳng thể với tới.

“Giám đốc Cố, anh có trong phòng không? Em vào được chứ?” Ngoài cửa chợt vang lên tiếng của Vu Tiểu Phong, khe khẽ, dịu dàng, như sợ làm Ữ đến khách ở phòng bên.

“Ừ, anh trong phòng, em đợi chút!” Cố Hạo Ninh đặt di động lên chiếc tủ ở đầu giường, vuốt vuốt mặt rồi mới đứng dậy ra mở cửa.

“Gì đây?” Cửa phòng vừa bật mở, một mùi thơm ngào ngạt bay vào, anh đưa mắt nhìn kĩ, một bát cháo kê! Còn có cả đĩa cải thìa xanh mướt, trứng chiên cà chua đỏ vàng xen lẫn giăm bông thơm lừng.

Anh sửng sốt trố mắt nhìn. “Em biến ra những món ngon thế này từ đâu thế?”

Vu Tiểu Phong mỉm cười, dúi đũa muỗng vào tay anh rồi thoáng ngại ngùng cất lời: “Chẳng phải lần trước anh hỏi em tại sao hành lý lại nặng thế ư? Là do em nghĩ dạ dày anh không tốt, lo những món nguội lạnh ở bên ngoài anh không quen ăn nên mang theo nồi cơm điện và mấy thứ như kê, gia vị, bát đũa, định bụng có cơ hội sẽ nấu chút gì đó ấm bụng cho anh. Hồi nãy, em chạy qua siêu thị ở bên cạnh mua chút rau tươi, điều kiện có hạn, anh chịu khó ăn nhé!”

“Chịu khó? Cái này mà chịu khó á? Ban nãy anh còn ước gì có được một bát cháo trắng đã tốt lắm rồi, nào ngờ em bưng cả một bát cháo kê đến...”

Anh chợt dừng lại, không biết nói gì nữa. Nụ cười của Tiểu Phong đơn thuần và thỏa mãn biết bao, trên gương mặt ửng hồng, còn vương chút ngượng ngùng. Tuy cô chỉ nói qua loa nhưng để có thể chế biến những món ngon thế này chỉ trong một khoảng thời gian ngắn, cô đã phải vất vả thế nào?

Người con gái dịu dàng này, vẫn luôn như thế, một mực âm thầm cho đi. Từng chút từng chút, nhẹ nhàng vỗ về nỗi mệt mỏi và cô liêu nơi anh nhưng chưa bao giờ đòi hỏi hồi đáp.

Cố Hạo Ninh cúi xuống, từ tốn múc từng muỗng cháo kê thơm ngon cho vào miệng, nỗi đau âm ỉ chầm chậm lan tỏa nơi lồng ngực.

Ăn xong cháo, Cố Hạo Ninh ngăn không cho Tiểu Phong dọn dẹp bát đũa. “Để anh rửa bát! Em ngồi nghỉ chút đi. Hình như siêu thị cũng cách đây hơi xa, em chạy tới chạy lui, có phải chân lại đau nữa rồi không?”

“Em không sao, em làm gì mà yếu ớt đến thế!” Tiểu Phong cười cười không để tâm, nhận lấy bát đũa mà Cố Hạo Ninh đã rửa sạch, chuẩn bị trở về phòng mình.

“Khoan đã!” Cố Hạo Ninh vội gọi giật Tiểu Phong. Anh lau sạch tay, lấy ra một chai rượu thuốc từ va li, đưa cho Tiểu Phong. “Cái này là anh mua ở phố người Hoa, nghe đồn hiệu quả lắm. Chốc nữa về phòng em xoa bóp chân thật kĩ, đừng để vết thương nặng hơn.”

“Ồ... Cảm ơn anh!” Tiểu Phong cúi gằm, nhận lấy chai rượu thuốc. “Hôm nay đã mệt cả ngày rồi, anh cũng nghỉ sớm đi nhé! Em về phòng đây.”

Sáng hôm sau, hai người đến thắng cảnh nổi tiếng nhất tại địa phương, nhà thờ lớn Cologne.

Nhà thờ lớn Cologne là nhà thờ cao nhất thế giới. Du khách đến đây đa số đều mua vé để lên tháp để cảm nhận cảm giác đứng tại “nơi gần nhất với Thượng Đế” là như thế nào.

Dưới sự nài nỉ kiên trì của Vu Tiểu Phong, Cố Hạo Ninh đành dẫn cô leo tháp. Hai người cũng đã nói rõ trước, một khi chân Tiểu Phong không chịu nổi, cả hai sẽ lập tức quay xuống. Nhưng khi họ chầm chậm trèo lên, Cố Hạo Ninh mới sực phát hiện ra một vấn đề hết sức nghiêm trọng. Cầu thang nhà thờ rất chật hẹp và dốc đứng, có nhiều chỗ thậm chí chỉ đủ cho một người đi qua, cộng thêm phía trước và sau hai người đều lèn chặt du khách leo tháp, muốn xoay người cũng khó, càng khỏi nói đến việc quay xuống giữa chừng, điều đó gần như là bất khả thi!

Cố Hạo Ninh hỏi thăm du khách đứng bên cạnh, mới tá hỏa thì ra bọn họ còn phải leo hơn năm trăm bậc thang nữa mới lên đến đỉnh tháp. Anh nhìn Vu Tiểu Phong vẻ lo lắng, cảm thấy hối hận vô cùng, đáng lẽ mình không nên đồng ý cho cô leo tháp, giờ dù có muốn ngăn cản, muốn giúp cô cũng lực bất tòng tâm.

Trèo một hồi lâu, cuối cùng hai người cũng đến được gác chuông nằm gần đỉnh, đã có thể nghỉ ngơi một chút.

“Sao rồi? Chân có đau không?” Cố Hạo Ninh chẳng còn tâm trí thưởng thức phong cảnh nơi gác chuông, chỉ quan tâm hỏi thăm Tiểu Phong, đến chân anh cũng đã hơi đau nhức, huống chi Tiểu Phong mới vừa hồi phục.

“Không sao! Trèo lâu như thế chân hơi run âu cũng là điều bình thường m! Wow, anh xem kìa, cái chuông to ghê! Nghe đồn những 24 [1] tấn đó!”

[1] Trong nguyên tác thì là 2,4 tấn, nhưng trên wiki tiếng Anh, cân nặng chính xác của Saint Peter’s bell là đến 24 tấn.

Vu Tiểu Phong đến gần chiếc chuông của thánh Peter, chăm chú ngắm nghía nhưng không dám nhìn thẳng vào ánh mắt của Cố Hạo Ninh. Kỳ thực, mắt cá chân phải của cô quả thực đang nhoi nhói đau, nhưng cô không muốn Cố Hạo Ninh biết. Tuy suốt đoạn đường trèo lên rất mệt mỏi nhưng cô vui lắm. Chưa bao giờ cô và Cố Hạo Ninh lại gần nhau đến thế. Ở những chỗ chỉ đủ cho một người đi qua, anh ở ngay sau cô. Có hai lần, cô trượt chân ngã, liền được đôi tay vững vàng của anh đỡ lấy, bên tai lướt qua câu “cẩn thận” đầy lo lắng, cảm giác ấm nóng truyền từ lòng bàn tay anh khiến mặt cô nóng bừng, tim đập loạn như muốn bắn vọt ra ngoài.

Ở những chỗ hơi rộng, anh và cô cùng sánh bước bên nhau. Giữa dòng người chen chúc, thỉnh thoảng tay hai người lại vô tình chạm vào nhau, cảm giác ấm áp và khô ráp đó, từ ngón tay lan dần sang lòng bàn tay, cổ tay, cánh tay, thấm sâu vào từng tấc da thịt, mỗi giọt máu bên trong cơ thể, để rồi gợi lên những cơn sóng lăn tăn, cuối cùng tụ lại thành luồng xung mạch cực mạnh, khiến trống ngực cô đập rộn ràng.

Sau đó, cô âm thầm mong đợi tay hai người lại có thể vô tình chạm vào nhau. Thỉnh thoảng, cô còn cố tình tìm cơ hội đụng vào tay anh nhưng lại hồi hộp sợ anh phát hiện, chỉ thoáng đụng nhẹ liền hấp tấp tránh ra, cứ như thế, cô âm thầm hưởng thụ cảm giác ngọt ngào nhỏ nhoi ấy.

“Chúng ta xuống thôi, em không thể tiếp tục trèo lên!” Cố Hạo Ninh lướt nhìn chiếc chuông lớn rồi chuyển ánh mắt sang hướng khác, lần này, anh sẽ không thỏa hiệp nữa.

“Em thực sự không sao mà!” Tiểu Phong quýnh lên. “Đã mất công trèo lên tận đây, chỉ còn chút xíu nữa là đến đỉnh tháp rồi, chẳng lẽ anh không muốn thưởng ngoạn phong cảnh trên đỉnh tháp sao? Nghe đồn đây là nơi gần Thượng Đế nhất đó, có thể ngắm được toàn bộ phong cảnh trữ tình của dòng sông Rhine thơ mộng!”

“Phong cảnh trữ tình luôn còn đó để xem, sở hữu một cơ thể khỏe mạnh mới là điều quan trọng nhất.” Cố Hạo Ninh vẫn không lung lay, chỉ yên lặng nhìn Tiểu Phong. “Nếu vết thương ở chân em tái phát thì anh chỉ còn cách để em một mình về Paris trước.”

“Giám đốc Cố...” Vu Tiểu Phong lần đầu trông thấy vẻ mặt Cố Hạo Ninh nghiêm túc đến như thế, tuy biết rõ anh là vì muốn tốt cho cô nhưng lòng vẫn không kìm được thoáng sợ hãi. Nếu như vết thương tái phát, Cố Hạo Ninh sẽ thật sự để cô một mình về Paris ư? Nhìn ánh mắt nghiêm nghị của anh, Vu Tiểu Phong cắn môi, cúi gằm mặt. “Được thôi, chúng ta đi xuống vậy.”

Cô ngoái đầu nhìn lại lần cuối đỉnh tháp chỉ còn cách trong gang tấc rồi lặng thinh đi về phía cầu thang. Cố gắng trèo lâu như thế, còn chút xíu nữa là thành công, thế mà lại phải bỏ cuộc, Tiểu Phong không khỏi tiếc nuối, nhưng Cố Hạo Ninh đã nói, sức khỏe quan trọng hơn phong cảnh trữ tình, cô đành vâng lời anh vậy. Đối với cô, dù phong cảnh có tươi đẹp nhường nào, chỉ cần được ở bên Cố Hạo Ninh, cô cũng có thể từ bỏ.

Khi xuống lầu, Cố Hạo Ninh bước đằng trước. Hai người không nói năng gì, chỉ là khi xuống đến những chỗ khá dốc đứng, anh bèn xoay người qua đỡ lấy Vu Tiểu Phong. Cứ như thế hai người lặng thinh trở xuống tầng trệt. Vừa bước ra khỏi nhà thờ, ánh nắng rạng rỡ phút chốc khiến Vu Tiểu Phong hoa mắt, cô thoáng lảo đảo, Cố Hạo Ninh liền đỡ lấy. “Xe đi Hamburg sắp khởi hành, để anh cõng em ra trạm tàu.”

“Em không sao, chỗ này cách trạm xe rất gần, chỉ vài bước là tới...”

“Chân phải em đã sưng vù thế kia, nếu không muốn ngày mai khăn gói về Paris thì đừng gắng gượng nữa.” Cố Hạo Ninh đáp, giọng lãnh đạm, cố tình không nhìn vào đôi mắt ngẩn ngơ của Tiểu Phong. Anh nào muốn nói với cô bằng giọng điệu lạnh băng này nhưng chỉ như thế mới có thể che giấu sự bất lực và cơn đau buốt đang cuồn cuộn dâng trào mà anh sắp không thể kìm nén được nữa.

Vu Tiểu Phong cúi gằm mặt, nghe lời trèo lên bờ lưng rộng và ấm áp của Cố Hạo Ninh. Mới đầu cô còn hồi hộp và ngượng nghịu nhưng sau đó, cô áp mặt vào mái tóc dày hơi xoăn của anh, lẳng lặng cảm nhận hơi thở phập phồng nhè nhẹ truyền đến, một cảm giác an tâm trước nay chưa từng có, tựa như cơn thủy triều chầm chậm tràn vào, vỗ về trong lòng cô.

Cô cảm nhận được con tim mình đang dần chìm đắm. Hạnh phúc mà cô mong đợi, hơi ấm mà cô khát khao chẳng qua gần như thế, chỉ trong tầm tay với.

Trong giây phút ấy, trong lòng cô lại dâng lên ước mong mà chính mình cũng thấy tội lỗi, cô ước mong, ước mong thời gian mãi mãi dừng lại, trong thời khắc chỉ có riêng cô và anh, khoảnh khắc này đối với cô đã là vĩnh hằng.

Chương 5: Mộng ảo

Từ Cologne đến Hamburg rồi qua Berlin, Dresden chỉ mất vài ngày ngắn ngủi, Cố Hạo Ninh và Tiểu Phong gần như đã đặt chân qua một nửa nước Đức.

Địa điểm khảo sát cuối cùng ở nước Đức của họ chính là Fussen. Giữa thị trấn nhỏ bé này tọa lạc một tòa lâu đài diễm lệ và đậm chất cổ tích nhất trên thế giới, lâu đài Neuschwanstein.

Dưới vòm trời xanh ngắt, mây trôi lững lờ, tòa lâu đài với tường trắng mái xanh thấp thoáng giữa biển sương mờ mịt mù. Lâu đài nằm cheo leo trên một ngọn núi đá, bao quanh là dãy núi cao hùng vĩ, tựa như một tảng đá lớn giữa núi rừng tuyệt đẹp, chẳng khác nào tòa lâu đài trong những giấc mơ thần thoại, xứ bồng lai giữa nhân gian. Chợt Cố Hạo Ninh có cảm giác quen quen.

“Có phải anh thấy lâu đài này quen lắm không? Nó chính là hình mẫu của tòa lâu đài kinh điển trong logo của Walt Disney đó!” Nói đến đây, khóe môi Vu Tiểu Phong khẽ cong lên.

“Chẳng trách anh thấy nó quen quen, thì ra chính là tòa lâu đài trong câu chuyện cổ tích nổi tiếng nhất.” Cố Hạo Ninh vỡ lẽ, bật cười.

“Đúng đó, tòa lâu đài này như là biểu tượng của tình yêu tươi đẹp. Hồi bé, em từng ước ao một ngày nào đó mình cũng có thể vào ở trong lâu đài này cùng chàng hoàng tử yêu mình tha thiết.”

“Đấy có lẽ là ước ao của rất nhiều cô gái nhỉ?” Cố Hạo Ninh đáp, vờ như hững hờ, cùng Vu Tiểu Phong mỉm cười ngước nhìn chốn tiên cảnh ảo mộng kia.

Nụ cười của hai người đều nhẹ tênh, tựa như nước chảy mây trôi, chẳng vương chút sầu bi. Nhưng nếu nhìn kĩ vào hai đôi mắt đó, sẽ dễ dàng nhận thấy đằng sau vẻ ôn hòa, bình yên ấy, thấp thoáng nét buồn tênh khẽ khàng chập chờn nơi đáy mắt sáng ngời.

Rời khỏi Fussen, hai người định đến Munich nghỉ trọ một đêm. Nhưng vào khoảng chín giờ hơn đến nơi, họ mới hoảng hồn nhận ra đây đang giữa mùa lễ hội bia, các khách sạn gần như đã kín phòng, chẳng tìm được một nơi nghỉ trọ. Cố Hạo Ninh bèn dứt khoát quyết định đón xe đêm đi thẳng đến trạm kế tiếp.

Lúc lên tàu, cả hai đều đã mệt lử, vẻ mặt Vu Tiểu Phong đầy áy náy và hổ thẹn. “Xin lỗi, em phụ trách sắp xếp hành trình, đáng lẽ phải suy xét đến ảnh hưởng của mùa lễ hội bia.”

“Không sao, ai ngờ khách sạn lại đông nghẹt như vậy, hơn nữa, giờ chẳng phải chúng ta đã tìm được nơi nghỉ chân rồi sao? Còn tiết kiệm được tiền trọ một đêm!” Cố Hạo Ninh cười an ủi Vu Tiểu Phong, trong lúc vội vàng, hai người chỉ mua được vé ngồi. Anh lấy từ va li ra một chiếc áo khoác dày, đưa cho Vu Tiểu Phong. “Trên tàu bật điều hòa rất lạnh, em đắp kín chút, đừng để bị cảm lạnh!”

Dứt lời, anh đắp chiếc áo lên người cả hai rồi nhắm mắt lại.

Nhìn gương mặt ngủ nhuốm đầy vẻ mệt mỏi của Cố Hạo Ninh, Vu Tiểu Phong cứ trằn trọc mãi.

Lần này, cô đã gây ra sơ suất lớn trong việc sắp xếp hành trình nhưng anh chẳng quở trách một câu, còn quan tâm đến cô như vậy... Ký ức lại trở về mười năm trước, giữa lúc cô tuyệt vọng ngỡ rằng sắp phải nằm lại ni đáy sông mãi mãi, chính Cố Hạo Ninh đã xuất hiện trước mặt cô, như một thiên thần, vững vàng kéo cô ra khỏi bóng tối chết chóc, cho cô niềm hy vọng sống sót.

Cô những tưởng, là một đứa trẻ bị chính mẹ ruột bỏ rơi, cô không có bất kì chỗ dựa nào, mọi gian khổ và vất vả đều chỉ có thể một mình gánh vác, sẽ không có ai đứng phía trước bảo vệ mình.

Nhưng anh, hết lần này đến lần khác, mỉm cười xuất hiện vào những khi cô tuyệt vọng, bất lực, mỉm cười bao dung cho lỗi lầm của cô, mỉm cười nâng đỡ một vòm trời ấm áp và bình yên dành cho cô.

Lúc này cô mới biết, thì ra, cô không kiên cường như mình tưởng, cô khát khao hơi ấm và vòng tay quan tâm biết nhường nào.

Vô cùng khẽ khàng, Vu Tiểu Phong nhích về phía Cố Hạo Ninh, từng chút, rúc trong chiếc áo khoác ấm áp của anh, để mùi hương ấy bao bọc quanh mình, dần thiếp đi trong cảm giác bình yên và an tâm vô tận…

Đoàn tàu im ắng lao vút đi trong màn đêm tĩnh lặng, Cố Hạo Ninh khẽ hé mắt.

Vu Tiểu Phong ngồi bên cạnh dường như đã ngủ say, không biết cô đang mơ giấc mơ đẹp nào, khóe môi vẫn còn vương nụ cười se sẽ, trông sung sướng và thỏa mãn biết bao, như đã nhận được hạnh phúc lớn nhất trần đời.

Anh chưa từng gặp người con gái nào lại hiền dịu, nhã nhặn đến thế.

Cô như một cành hoa nhài tuyệt đẹp, không sở hữu hương thơm nồng nàn nhưng mùi hương dìu dịu tỏa ra từ cô cứ từng chút ngấm sâu vào lồng ngực anh. Đến bản thân anh cũng không biết, sự cho đi lặng thầm của cô bắt đầu tự lúc nào đã trở thành những nhành dây leo chằng chịt dần lan khắp con tim mình.

Nhìn gương mặt ngủ vương nét an nhiên và dịu dàng của Vu Tiểu Phong bên cạnh, Cố Hạo Ninh không sao rời mắt được. Anh đưa tay, muốn vuốt ve gương mặt xinh xắn của cô biết bao nhưng cuối cùng, đành chầm chậm hạ tay xuống, giúp cô kéo lại chiếc áo khoác.

Hai mắt nhắm lại chua xót, anh cố gắng răn đe bản thân, bỏ cuộc đi, đôi môi hồng chớm nở quyến rũ kia không phải trái ngọt mà mày có thể hái được...

Chương 6: Chia ly

Cố Hạo Ninh và Vu Tiểu Phong lần lượt đến thăm Vienna, Nice, Cannes, Monaco rồi băn qua Lyon vào nước Ý. Khi họ đặt chân đến Milan, thành phố của nghệ thuật, đã là cuối tháng Tám.

Sau khi tham quan đại giáo đường Milano, một nhà thờ tựa tòa lâu đài lơ lửng trên không, Cố Hạo Ninh cùng Vu Tiểu Phong rẽ vào những con hẻm nhỏ ngoằn ngoèo bên cạnh.

“Chỉ vì muốn mua cái này ư? Để tặng à?” Đi suốt nửa ngày, cuối cùng thấy Vu Tiểu Phong đã lộ ra nụ cười thỏa mãn, Cố Hạo Ninh không khỏi ngạc nhiên. Thứ cô muốn mua chỉ là hai cái huy hiệu đội bóng bé tí này thôi sao?!

“Không phải để tặng, mà là cho em.” Vu Tiểu Phong cẩn thận nắm chặt hai cái huy hiệu trong lòng bàn tay.

“Cho em? Sao lại mua cả AC Milan và Inter Milan thế này?” Cố Hạo Ninh càng lấy làm ngạc nhiên, người nào có chút hiểu biết về bóng đá đều rõ AC Milan và Inter Milan là kẻ thù không đội trời chung, fan hâm mộ của hai đội gần như là nước với lửa, sao cô lại mua của cả hai cơ chứ?

“Ha ha, chắc anh cười em là fan hâm mộ nửa vời chứ gì? Đúng thật, em không thích đội bóng, mà là thích cầu thủ cơ, thích người đã đồng thời cống hiến cho cả AC Milan và Inter Milan, anh ấy là dũng sĩ áo thiên thanh có sức hút nhất trên bán đảo Apennini, sở hữu một đôi mắt xanh thẳm…”

“Anh ấy chính là người được mệnh danh “nhà thơ trên thảm cỏ”, Roberto Baggio đúng không?” Cố Hạo Ninh cuối cùng mới vỡ lẽ, miệng cười tươi, đáy mắt tràn đầy ấm áp và vui sướng.

“Anh cũng thích anh ấy ư?” Đôi mắt Vu Tiểu Phong mở to, ánh lên niềm phấn khởi rạng ngời khiến lòng người xao xuyến.

“Đương nhiên. Anh cũng là fan trung thành của Baggio! Anh ấy quả thật rất tuyệt!”

Vu Tiểu Phong gật đầu thật mạnh, hớn hở như tìm được tri kỷ. “Em thực sự rất thích Baggio! Em luôn nghĩ, nếu có một ngày, em có thể đặt chân đến bán đảo Apennini mà mình hằng ngưỡng mộ, nhất định phải đi thu thập huy hiệu các đội bóng mà anh ấy từng đầu quân cho bằng được! Nắm chặt những huy hiệu bé xíu này, em cảm thấy như gần gũi với anh ấy hơn, như có thể cảm nhận được mùi hương riêng biệt và ấm áp từ anh ấy. Anh biết không, trước kia em còn định học tiếng Ý đấy, tiếc rằng mãi vẫn không có thời gian lẫn cơ hội.” Vu Tiểu Phong thè lưỡi vẻ ngượng ngùng.

“Vì anh ấy mà em muốn học cả tiếng Ý ư? Nhưng học xong rồi thì sao nào? Em hoàn toàn chẳng thể gặp được anh ta!”

“Điều đó thì có liên quan gì đến gặp được hay không chứ?” Vu Tiểu Phong nghi hoặc. “Thích anh ấy là chuyện của bản thân em, muốn học tiếng Ý cũng là chuyện của em, vì thích nên em mới muốn đi học, tại sao còn phải tính toán thiệt hơn nhiều thế làm gì? Cho đi vốn đã là một chuyện rất hạnh phúc rồi mà!”

“Cho đi vốn đã là một chuyện rất hạnh phúc ư?” Cố Hạo Ninh khẽ khàng nhắc lại, trong lòng dậy sóng. Cô rốt cuộc là một người con gái như thế nào? Sao lại dạt dào năng lượng, nhiệt tình và ấm áp đến thế? Sao cô lại có thể một lòng kiên trì thầm lặng cho đi mà không đòi hỏi bất kì sự hồi đáp nào?

Thần sắc Cố Hạo Ninh không kìm được, khẽ rung động. Anh đưa tay lên muốn vuốt ve gương mặt hiền dịu kia của cô biết bao, nhưng cuối cùng, chỉ đành dừng lại giữa chừng, cách cô ngay gang tấc, lại như xa tận chân trời, muôn ngàn lời nói chỉ hóa thành một câu gió thoảng mây bay.

“Còn ba năm nữa là đến World Cup 06, đến lúc đó chúng ta cùng cổ vũ cho đội Ý nhé!”

“Được! Nhất ngôn cửu định!” Vu Tiểu Phong ngẩng đầu, nở nụ cười rạng rỡ, gương mặt xinh tươi như hoa khiến lòng anh ngây ngất.

Mua xong huy hiệu, Cố Hạo Ninh và Tiểu Phong tiếp tục thả bộ giữa những tiệm nhỏ hai bên đường, đến tận khi hoàng hôn buông xuống, họ mới tiếc nuối quay về khách sạn.

Hai người cùng dùng cơm, sau khi thu dọn bát đũa, Cố Hạo Ninh bèn trở về phòng. Vu Tiểu Phong vừa định đi tắm, chợt nghe tiếng gõ cửa, mở cửa ra xem, thì thấy anh đang yên lặng đứng bên ngoài.

“Anh qua để tặng em thứ này.” Cố Hạo Ninh thoáng dừng lại, lấy từ túi áo ra một chiếc hộp tinh xảo, đưa cho Vu Tiểu Phong, nhưng đầu vẫn cúi, không nhìn vào mắt cô. “Anh nghĩ... có lẽ em sẽ thích nó.”

“Đây là...” Vu Tiểu Phong nhận lấy chiếc hộp, mở ra xem. Là một chiếc trâm cài áo bằng mã não mà cô trông thấy tại một tiệm đồ cổ lúc nãy.

“Lúc ở trong tiệm, anh thấy em nhiều lần nhìn nó, đoán rằng em rất thích nó. Vả lại, trong tên em có chữ “Phong”, anh cảm thấy chiếc trâm này rất thích hợp với em.” Cố Hạo Ninh giải thích, vẻ hơi luống cuống.

Vu Tiểu Phong chầm chậm lấy trâm cài áo ra khỏi hộp, cầm trong lòng bàn tay, chăm chú vuốt ve. Sắc đỏ uyển chuyển toát ra mùi hương cổ điển dịu dàng dưới ánh đèn nhu hòa, tạo nên một cảm giác quyến rũ khó tả.

“Cái này... quý giá quá...”

“Quý giá gì đâu, chỉ có năm mươi mấy euro, em bằng ngày giúp anh nấu cơm, số tiền cơm tiết kiệm được còn nhiều hơn cái này ấy chứ!”

Cố Hạo Ninh đã nghĩ trước lí do này rồi. Kỳ thực anh cũng đoán ra sở dĩ Vu Tiểu Phong lúc đó không mua, ắt hẳn là cảm thấy quá đắt. Đi qua biết bao nơi, cô mua quà lưu niệm, thứ đắt nhất cũng không vượt quá con số năm euro, càng chưa bao giờ bước vào mấy tiệm đồ hiệu xa xỉ.

“Nhận đi!” Giọng trầm ấm, ôn tồn của Cố Hạo Ninh tựa như làn gió xuân mát lành thổi qua hồ nước trong lòng Vu Tiểu Phong, gợi lên những cơn sóng lăn tăn.

Cô nhìn chiếc lá phong tinh tế trong tay, cảm giác lòng bàn tay như bị bao bọc giữa lửa bang đan xen. Sắc đỏ như lửa, bỏng rát dư vị rực cháy, mặt đá như băng, rét cóng tình ý dịu dàng.

Đây là món quà đầu tiên anh tặng cô, có lẽ cũng là món kỉ niệm duy nhất giữa hai người. Cuối cùng Vu Tiểu Phong cũng lặng lẽ gật đầu, chầm chậm nắm tay lại, giữ chặt chiếc trâm cài áo, giọng khẽ khàng, nói: “Cảm ơn anh!”

Hai người chỉ ở lại Milan một ngày rồi tiến thẳng đến Rome. Cả hai đi dọc những con hẻm nhỏ huyên náo, sầm uất, một chàng trai đột nhiên đâm sầm vào Vu Tiểu Phong, cô chỉ cảm thấy tay trái chợt bị kéo mạnh, chiếc túi xách cầm trong tay thoắt cái đã bị giật mất.

“Cướp!” Vu Tiểu Phong hét lên, lao đi như tên bắn đuổi theo.

“Tiểu Phong, đừng đuổi nữa, Tiểu Phong!” Cố Hạo Ninh lập tức định thần lại nhưng vẫn chậm một bước, anh trân trân nhìn Tiểu Phong đuổi theo tên cướp, bất chấp tất cả quyết giành lại chiếc túi, đột nhiên tên cướp hằn học vung con dao giấu trong tay áo lên…

“Tiểu Phong!” Một tiếng hét thất thanh vang lên đầy đau đớn, nỗi bi thương cùng cực tựa như những cơn sóng cuồn cuộn, hung hãn nhấn chìm tâm trí anh. Tên cướp bất chợt khựng lại, chính trong khoảnh khắc ngập ngừng đó, chân phải Vu Tiểu Phong giơ lên, tung một cú đá xoáy tuyệt đẹp, trúng ngay tay cầm dao của tên côn đồ, chỉ thấy một ánh chớp bạc vụt lóe trong không trung, con dao găm sắc lạnh kia đã bị đá văng xuống đất…

Đến khi cảnh sát nghe tin chạy đến, giải tên cướp đang xuýt xoa bàn tay đau kia về đồn, Vu Tiểu Phong mới thở phào nhẹ nhõm. Cô vội mở túi xách ra kiểm tra kĩ lưỡng.

“Rốt cuộc có đồ gì quý giá đáng để em liều lĩnh thế hả ? Hộ chiếu không phải đã dặn cất trong ngăn khóa bảo mật ở khách sạn rồi sao?”

“Không phải hộ chiếu.” Vu Tiểu Phong cúi gằm mặt, giọng hơi ngập ngừng, cô chầm chậm lấy từ trong túi ra một vật lành lạnh, im lặng, cài lên áo.

Đôi mắt Cố Hạo Ninh mở to, đăm đăm nhìn chiếc trâm cài áo đó, ánh mắt ngỡ ngàng, đó chính là chiếc trâm anh đã tặng cô hôm qua. “Chỉ vì cái này mà em chẳng cần mạng sống ư?”


Phan_15
Phan_1
Phan_2
Phan_3
Phan_4
Phan_5
Phan_6
Phan_7
Phan_8
Phan_9
Phan_10
Phan_12
Phan_13
Phan_14
Phan_16
Phan_17
Phan_18
Phan_19
Phan_20
Phan_21
Phan_22
Phan_23
Phan_gioi_thieu
Nếu muốn nhận thông tin bài viết mới của trang thì like ở dưới hoặc truy cập trực tiếp CLICK

TRANG CHỦ
Truyện Teen   Ngôn Tình   Đam Mỹ   Bách Hợp   Mẹo Hay   Trà Sữa   Truyện Tranh   Room Chat   Ảnh Comment   Gà Cảnh   Hình Nền   Thủ Thuật Facebook  
Facebook  Tiện Ích  Xổ Số  Yahoo  Gmail  Dịch  Tải Opera  Đọc Báo 

Lưu địa chỉ wap để tiện truy cập lần sau. Từ khóa tìm kiếm: chatthugian

C-STAT .
Old school Swatch Watches